Nhớ con đường nhỏ thân quen,
Ngày xưa còn bé, con quên lối về
Nhớ sao tiếng sáo gọi bầy,
Thênh thang đồng ruộng mạ ngày mẹ gieo.
Thương từng con suối, bờ đê
Róc ra, róc rách trên quê hương mình!
Râm ran tiếng mẹ vỗ về,
Cho con giấc ngủ trưa hè võng đưa.
Thương hoài câu hát ngày mưa,
Tảo tần, vất vả, mẹ chưa một lời!
Lạc quan sống giữa cuộc đời,
Nuôi con khôn lớn, một thời mẹ đau.
Một tay mẹ bế, mẹ bồng
Một tay mẹ gánh, mẹ gồng gian lao
Nhớ hoài lời mẹ gửi trao,
Dù xa quê vẫn sống sao nên người.
Dẫu cho vật đổi sao dời,
Thân ta như trúc ngoài trời mãi reo.
Ngọt ngào hai tiếng: mẹ ơi!
Cho con giữ mãi một thời ấu thơ.
(Bích Ly – BTGQU)